News Ticker

Viết cho một thời chẳng quay trở lại…

   
    Hay!

Tôi viết những dòng này cho một tôi đã từng ngây ngô đến thế ở trong quá khứ…

Tôi viết những dòng này cho cậu ấy – người con trai đã âm thầm ám ảnh tôi những năm tháng cấp ba và cả mãi sau này…

Tôi viết những dòng này cho những ngày đã chẳng thể quay trở lại ấy – với những cơn gió vụn vỡ lá bàng đỏ của mùa đông, những hạt mưa trong veo trên sân trường mùa hạ, với áo sơ mi trắng bắt nắng át cả ánh chiều, với dáng đứng trầm tư in lên nền trời nhàn nhạt giờ tan học,…

san-truong-ky-niem-hoc-tro

Ngày ấy, tuổi mười tám của chúng tôi…

Ngày ấy, tôi thầm thích người con trai ấy. Vì lẽ gì nhỉ? Đến chính tôi cũng chả hay. Hoặc giả, lâu quá rồi, tôi chẳng còn nhớ nữa. Nhưng mười tám tuổi hay ba mươi tuổi thì con người cũng vẫn vậy. Khi thích một người nào đó, thật sự, chẳng cần lí do gì! Thích là thích, thế thôi.

Vì tôi thích cậu ấy, nên tất cả mọi thứ về cậu ấy đều làm tim tôi xao nhịp. Cái cách nở nụ cười của cậu sáng bừng có thể làm cho đến cả trời mưa cũng phải tỏa nắng. Cái cách áo sơ mi trắng của cậu ấy dịu dàng sáng lên dưới nắng đầy ám ảnh. Cái cách cậu ấy nhìn tôi mà như không nhìn tôi…

 

Tất cả…

 

Nếu như tôi có thể biết mình thích cậu ấy vì lẽ gì, thì có lẽ, tôi đã tìm được cách để bản thân ngừng thích cậu ấy.

Nhưng tôi không biết…

Ngày ấy, chúng tôi mười tám tuổi. Cái thứ tình cảm mà người ta gọi là “thích” dần len lỏi vào giữa hai đứa sau những lần mắt vô tình chạm mắt. Tôi đã từng không thể tin vào việc con người ta có thể thích một ai đó mà ta mới chỉ nhìn thấy chứ chưa từng nói chuyện. Cho tới khi gặp cậu ấy…

Ngày ấy chúng tôi mười tám tuổi. Chung trường. Chung một con đường đến lớp. Hai lớp học đối diện nhau, cách một khoảng sân rộng lao xao nắng, gió và lá cây. Hai khung cửa sổ đối diện nhau…

Tuổi mười tám của chúng tôi xoay quanh những cảm xúc không tên, âm thầm nhưng đầy ám ảnh đấy. Hai đứa cứ như hai đường thẳng song song, đối diện nhau, nhưng chẳng bao giờ giao nhau. Dường như, chẳng ai trong số hai đứa có đủ can đảm.

Tôi âm thầm thích người con trai ấy.

Cậu ấy âm thầm thích tôi.

 

Thời gian trôi… Lá bàng mùa đông đỏ ối rụng dưới chân. Vườn hồng tiểu muội ướt sương lụi tàn khi mùa xuân đi mất. Những cơn mưa về, và mùa hạ cũng về…

Trước cả khi chúng tôi kịp nhận ra, thời cấp ba nhẹ nhàng trôi qua mất. Cả cơ hội để nói ra với nhau những gì mà cả hai thầm nghĩ bấy lâu cuối cùng cũng vụt qua. Tôi vẫn còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy. Trời vừa mới mưa. Nắng hạ hoe nhạt ửng đỏ cuối chân trời. Vạt cầu vồng mong manh vắt ngang sân trường. Áo sơ mi của cậu ấy trắng đến chói mắt. Nụ cười đọng nắng mênh mang…

Cho đến cuối cùng, cả hai vẫn chọn cách im lặng, âm thầm giữ những cảm xúc day dứt suốt một năm qua lại cho riêng mình. Và tuổi mười tám lặng lẽ trôi đi…

Cậu ấy đi xa.

Tôi vào đại học.

Thế nhưng, những cảm xúc ngày nào trong tôi vẫn cứ âm ỉ cháy. Đến nỗi có những lần, một bóng sơ mi trắng bất ngờ vụt qua cũng khiến tôi giật mình thảng thốt nhìn theo…

Rồi một ngày, chúng tôi gặp lại nhau.

Cậu ấy không còn là cậu bé mặc đồng phục sơ mi trắng ngày xưa.

Tôi cũng không còn là cô bé tóc dài thắt bím năm nào.

Chúng tôi đều đã không còn mười tám tuổi…

Cậu ấy, dưới những cơn gió mùa thu xôn xao lá phượng bay, mỉm cười và nói với tôi:

“Ngày xưa tớ đã từng thích cậu, rất nhiều”

Nụ cười của cậu ấy cũng bình thản hệt như nụ cười của tôi lúc đó khi tôi trả lời: “Thật tiếc vì chúng ta đều không nói ra”

 

Cũng giống như những cảm xúc của tôi dành cho cậu ấy chưa bao giờ hết, cậu ấy cũng đã luôn nhớ về một tôi – mười – tám – tuổi như thế, mỗi ngày…

Nhưng, chúng tôi cũng chẳng thể quay về lại những ngày xưa ấy – tuổi mười tám với nắng, mưa và gió. Chúng tôi chẳng thể quay lại những tình cảm trong veo và ngọt ngào ám ảnh ấy nữa.

Chỉ đơn giản, chúng tôi chẳng thể quay về.

 

Và cuộc sống của chúng tôi, một lần nữa, lại lướt qua nhau. Những yêu thích âm thầm sau hơn bốn năm ngủ vùi dưới đáy con tim nhỏ bé, cuối cùng, đã có thể mỉm cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời.

Tôi vẫn thích cậu ấy mười tám tuổi.

 

Cậu ấy vẫn thích tôi mười tám tuổi.

Và cả hai, cuối cùng đã có thể nói ra…

Ngày ấy, tôi đã từng nghĩ về người con trai ấy thế này: “Thế giới của cậu là nắng. Thế giới của tớ là mưa. Nụ cười của cậu là mặt trời. Nước mắt của tớ là mưa vỡ vụn. Như cơn mưa đi qua cho mặt trời tỏa nắng, cậu đi qua tớ đọng lại trong vắt một ánh nhìn. Và nụ cười tỏa nắng mênh mang… Nhưng mà, nắng và mưa gặp nhau sẽ dệt nên cầu vồng. Nước mắt và nụ cười hòa lại thì chỉ còn vị đắng của nuối tiếc, cậu biết không?”

Cậu ấy chẳng bao giờ biết được có một con bé mười tám tuổi đã viết những dòng chữ ấy khi nghĩ về nụ cười của cậu. Và tôi cũng chẳng thể biết được cậu ấy đã nghĩ gì về tôi trong suốt những năm cấp ba.

Ngày chúng tôi gặp lại, bốn năm đã trôi qua. Tôi nhìn theo bóng áo trắng của cậu ấy chìm dần vào làn nắng, có cái gì đó trong sâu thẳm tim tôi nhẹ nhàng rơi xuống. Hụt hẫng, nhưng nhẹ nhõm.

Tạm biệt cậu. Và tạm biệt tuổi mười tám của chúng ta.

Tiêu Dao – Zagirl.com

Người Đăng Bài :