News Ticker

Trong em sông thương đang dần cạn

   
    Hay!

Anh!

Có bao giờ thả trôi mình trên dòng sông thương? Để biết thế nào là cồn cào nỗi nhớ. Để biết đâu phải tháng năm dài chia biệt là đã quên được nhau. Để biết mùa thu đã nhuộm màu phai úa mà tình như vẫn nồng nàn, đậm sâu.

Tháng Mười. Em xòe tay ra đón nắng hanh vàng. Nhón chân lên đón gió lùa bên ô cửa. Nắng và gió nô đùa trên thảm cỏ, những rặng cây cùng những mái phố rêu phong. Trong bóng chiều thả trôi về một ngày xa lắc, chú mèo lười cựa mình thức giấc bỗng cồn cào nhớ ánh trăng khuya.

Trong em sông thương đang dần cạn, cô gái, dòng sông, yêu thương, tình yêu, chia tay, buồn thương, nhớ nhung, girl, tâm sự

Mùa thu vắng tiếng ca và những lời tình tự. Gió thì thổi miên man như vẫy gọi mùa đông vào phố. Em lại thèm cảm giác bên ly cà phê sữa. Ngọt, đắng, thơm và béo ngậy. Ở đâu đó vào một buổi sáng đẹp trời, trên một tòa nhà cao thật cao. Để có thể nhìn thấy những con đường, những ngôi nhà, những dòng người và một dòng sông đang chảy.

Hoặc là sẽ chỉ đơn giản thôi, được cùng người thương trò chuyện bên ánh đèn khuya ở một góc sâu nào đó của tâm tư cùng ly kem mát lạnh. Sẽ huyên thuyên với anh đủ thứ chuyện trên đời. Sẽ cười và sẽ khóc… như ngày xưa để được anh vỗ về, an ủi. Hay chỉ là cái lặng yên nhìn sâu vào đáy mắt nhau. Thế thôi…!

Vẫn chỉ là mơ. Và nỗi nhớ thì… Hà Nội mùa này dần vắng cơn mưa. Trong em, dòng sông thương vẫn vơi đầy theo năm tháng. Còn anh? Dường như trong anh sông thương đã cạn kiệt rồi. Em chẳng trách đâu, cũng không buồn. Chỉ là mùa thu khiến cho em thêm khô gầy, mỏng mảnh.

Mùa thu lạnh hay trái tim em lạnh. Mà lúc nào cũng co ro, giá buốt hơn bình thường. Đêm, em đắp tấm chăn đơn mà vẫn nằm run. Không lẽ vác chăn bông ra đắp cho người ta chửi mình… khùng. Vì ngày đã dịu hơn nhưng nắng thì vẫn chói chang thong dong dạo phố. Đêm chỉ là mát hơn chứ không thể lạnh hơn.

Trong em sông thương đang dần cạn, cô gái, dòng sông, yêu thương, tình yêu, chia tay, buồn thương, nhớ nhung, girl, tâm sự

Năm nay, hoa sữa giận dỗi chi mà chậm đưa hương thơm về phố. Em thì quên cả những giận hờn vu vơ. Đã lâu rồi, chẳng còn ai ở bên để mà hờn, mà giận, mà thương…! Đêm đêm, bốn mùa trăng nghiêng cô đơn. Những nỗi nhớ, niềm thương cứ trở đi trở lại cũng ám màu buồn, xưa cũ muốn tìm quên.

Đêm nay, nhìn lên vòm trời trơ khấc màu mây xám xịt. Biết tìm nơi đâu một mùa đã xa. Trái tim ngu ngơ nào biết bến bờ. Nhìn mùa trôi đi bơ vơ chợt nhận ra trong em sông thương đang dần cạn. Có thể nào, một ngày sông thương trong em không còn nữa. Hạnh phúc, khổ đau hay là bình yên…?

Yên Vũ

Người Đăng Bài :