News Ticker

Tình như gió thoảng

   
    Hay!

Em cố gắng bước qua cơn mơ buồn với trái tim yêu không hận. Trở về cuộc sống thường nhật lặng lẽ riêng mình. Thi thoảng vẫn nhói đau với một vài nỗi nhớ, một vài điều đã ghim sâu vào tim. Em biết mình quá nhạy cảm, đa cảm và… đa tình.

Tình cho đi nhiều quá, không điều kiện, được về là những niềm đau. Có thể với những ai đó, thì những gì em có, những gì em trải qua chỉ là cơn gió thoảng, phút say nắng trong đời mà thôi. Chỉ có em vẫn luôn lặng lẽ với những xúc cảm của riêng mình. tinh-nhu-gio-thoang(2)

Có thể giờ đây dưới bầu trời xanh đã không còn tuyết trắng rụng trên cành, mùa hoa tuyết đã đi qua mùa hoa loa kèn lại đến. Người không còn nhớ gì tới một nụ cười, mái tóc đen mượt vừa lạ lẫm vừa thân thuộc của một cô gái Việt mà trước đây người nói: mỗi khi nhìn một cô gái châu Á nào đó trên đường phố người nhớ tới em nhiều.

Có thể, người yếu đuối quay lại bên em để tìm chút niềm vui, hơi ấm bình yên nhưng không thể là dài lâu, mãi mãi. Người xin lỗi, người nhớ và mong muốn… nhưng niềm tin trong em về người đã trôi tuột rồi. Tình yêu, có thể vẫn còn đâu đó trong tim em, nhưng liệu người có đủ thời gian, sự kiên nhẫn và công sức để tìm lại.

Em gọi tất cả những xa xôi, rung động nhẹ nhàng hay sâu lắng, yêu hay chưa yêu. Có thể còn nhau hoặc mãi mãi rời xa ấy chung một từ: Người. Người có đủ quyền năng làm trái tim em rỉ máu và tất cả đều là cố ý. Em không hề ảo tưởng với bất cứ mối quan hệ nào.

Cũng có thể em chỉ đơn phương nhớ đến người trong những đêm đen dài dằng dặc và có một vài thứ chưa hẳn đã là yêu. Thì tất cả, với em vẫn đẹp đẽ, ngọt ngào và êm ái.

Thi thoảng bạn bè em vô tình hay cố ý hỏi thăm về người. Em chỉ cười… vẫn nụ cười nhẹ bình yên và nói: Mỗi người có một bận rộn riêng mình. Có những mối quan hệ đến một thời điểm nào đó cần phải dừng lại để chuyên tâm vào cuộc sống của riêng mình. Hoặc là, anh ấy rất bí ẩn, khi nào cần anh ấy sẽ xuất hiện… tinh-nhu-gio-thoang(1)

Em đa cảm – lạnh lùng, yêu thương nồng nhiệt đấy nhưng cũng sẵn sàng buông tay nếu thực sự người không cần em. Em cũng đủ bao dung để không sân hận, những gì đã trôi qua, hãy để nó trôi qua nhẹ nhàng.  Em cũng đủ mạnh mẽ để quên đi quá khứ,  bước về phía người trọn vẹn những yêu thương mà không bao giờ ngoái đầu lại.

Nhưng tất cả đều đến bên em, nồng nàn, chân thật và lướt qua em như những cơn gió thoảng. Thậm chí em chưa kịp cảm nhận được: Yêu thực sự là gì? Và đọng lại trong em chỉ là những câu chuyện về người, những cuộc trò chuyện, những tiếng cười và một nỗi nhớ, một niềm đau… không hề mơ hồ, dè dặt.

Em không hiểu tại sao nữa, người ạ. Có lẽ em không thực sự hấp dẫn, không xứng đáng để có một tình yêu chăng?

Yên Vũ

Người Đăng Bài :