News Ticker

Thư gửi anh

   
    Hay!

Trách hờn nhau mãi rồi cũng chẳng được gì, vậy nên em đã tha thứ cho anh từ rất lâu rồi. Em đã coi như mình có duyên mà không phận và đã tập cho mình quen với một cuộc sống mãi mãi chẳng bao giờ có anh.

Gửi anh!

Hôm nay, đúng 1 tháng kể từ ngày anh im lặng và rời xa em.

Hôm nay, cũng là lần cuối cùng em viết cho chuyện của chúng ta, viết cho cái gọi là “kết thúc” của một tình yêu có lẽ chưa bao giờ được “bắt đầu” từ hai phía.

Em đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện tình yêu của mình, khi em cố níu còn một người cố tránh xa. Em đã cố gắng ngoan để đôi mi không ướt nước, cố gượng cười để làm yên lòng một ai đó vốn quen thuộc bỗng trở thành xa lạ. Rồi một ngày, một ngày buồn lắm, là một ngày… anh đi!

Ừ thì cũng đã đến lúc em gói ghém lại mọi thứ thuộc về anh, niêm phong những yêu thương tưởng chừng đã cũ kỹ nhưng vẫn cứ nồng nàn lắm theo từng hơi thở mà em có thể. Em sẽ cất anh sâu trong tận cùng nơi đen tối nhưng vẫn đủ ấm áp để sưởi ấm tim em mỗi ngày.

Em không bao giờ phủ nhận rằng trước đây em đã từng có những tháng ngày vô cùng hạnh phúc. Em đã cùng anh đi qua khoảng thời gian khó khăn nhất, em đã ở bên cạnh động viên và dùng niềm tin của mình để tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho anh… Nhưng tất cả những điều ấy cũng chẳng hề có ý nghĩa gì vào cái thời điểm mà anh rời bỏ em đi mất.

 Anh quay lưng, phủ nhận hết tất cả những điều mà đôi ta đã từng gắn bó. Anh đi rồi chỉ còn mình em ở lại tự dằn vặt mình bằng mớ câu hỏi ngổn ngang: “Rốt cuộc thì em đã làm sai điều gì?”, “Tại sao anh lại thay đổi?”

thu-gui-anhPhoto: Pinterest

Em tự hỏi, rồi trước sự im lặng từ nơi anh chính em lại là người tự trả lời, tự động viên cho chính mình. Em đã thầm nhủ với lòng rằng đừng bao giờ buồn bã hay nuối tiếc một con người đã đối xử vô tình với mình như vậy. Em còn tương lai đầy hứa hẹn đang chờ đợi ở phía trước, vậy nên hà cớ gì mà phải đau khổ vì một kẻ chẳng hề xứng đáng với tấm chân tình của mình.

Một tháng qua không phải là khoảng thời gian dài nhưng cũng đủ để một cô gái như em tự cân bằng được cuộc sống. Em đã quên đi những điều không đáng nhớ, em đã nhớ những điều có ý nghĩa với cuộc sống của mình hơn là dành thời gian để nhớ về một người con trai đã làm trái tim mình mang một vết thương quá lớn.

Trách hờn nhau mãi rồi cũng chẳng được gì, vậy nên em đã tha thứ cho anh từ rất lâu rồi. Em đã coi như mình có duyên mà không phận và đã tập cho mình quen với một cuộc sống mãi mãi chẳng bao giờ có anh. Giữa chúng ta đã chẳng hề còn bất kỳ một sợi dây ràng buộc nào cho dù là nhỏ nhất. Anh ở thế giới của riêng anh, còn em sống cuộc sống của riêng em.

Xin lỗi anh nhé, lần này em sẽ chẳng thể cảm ơn hay chúc anh hạnh phúc vì em biết mình chẳng thể cố tỏ ra cao thượng hơn nữa… Em mệt mỏi lắm anh à… Em nói lời tạm biệt anh ở đây nhé… Sẽ cố gắng xóa hết mọi kí ức về anh…

Em trả anh về với cuộc sống riêng của anh,

Em trả anh về với thời gian của anh,

Và trả anh lại đúng nơi anh vốn dĩ thuộc về…

Zing Blog

Người Đăng Bài :