News Ticker

Nơi ấy anh có bình yên?

   
    Hay!

Cuộc sống tưởng chừng như đơn giản nhường kia mà chằng chịt bao mối nối phức tạp. Tình yêu cũng vậy, tưởng chừng như tất cả chỉ là quen thôi. Nhưng có nhớ, có thương thì mới quen. Nhớ rồi, thương rồi, quen rồi lại tìm cách để quên. Kỳ lạ thật!

Chiều nay bên cửa sổ em dõi mắt nhìn ra phía xa, nơi những mái nhà rêu phong đắm mình trong không gian trầm lắng giữa hoàng hôn tím mờ phai mênh mông, bồng bềnh sương khói. Chợt nhận ra, mùa thu đã về thật rồi.

Tháng Tám trôi thật nhanh, mới đấy thôi đã đi được nửa chặng đường thương nhớ. Mùa trôi, đời trôi, tình người đổi thay. Có gì còn không để em cầm, em níu? Hay tất cả chỉ là những hồi ức mong manh, vụn vỡ, u buồn.

cô gái buồnPhoto: Pinterest

Ném vào thinh không những sẻ chia hời hợt, những đắng cay, lạnh lùng, tẻ nhạt. Hồi ức trong em về mùa thu chỉ còn nỗi nhớ anh, một nỗi nhớ ấm áp và bình yên. Dù chúng ta đã cách xa nhau bao mùa loài chim thiên di tung cánh.

Anh như cánh chim cứ mải miết bay xa không hẹn ngày trở lại khi những cánh én êm đềm chao liệng giữa trời xuân. Nhiều khi em cứ ngước lên nhìn bầu trời xanh, nhìn những áng mây trắng trôi về miền viễn xứ. Lòng tự hỏi lòng: Ở nơi ấy anh có bình yên không?

Cuộc sống tưởng chừng như đơn giản nhường kia mà chằng chịt bao mối nối phức tạp. Tình yêu cũng vậy, tưởng chừng như tất cả chỉ là quen thôi. Nhưng có nhớ, có thương thì mới quen. Nhớ rồi, thương rồi, quen rồi lại tìm cách để quên. Kỳ lạ thật!

Đã bao lần trong những khoảnh khắc của đêm hoang lạnh và buồn, em mở cửa bước ra ban công hóng gió. Em cứ ngồi hàng giờ đếm những chuyến bay đêm. Phía trời cao thăm thẳm kia, có biết bao con người ra đi rồi trở lại. Cũng như mùa thu cứ đến và đi.

chim thiên diPhoto: Internet

Mùa cứ đến và đi. Cánh chim thiên di cứ mải miết bay qua rồi trở lại. Chỉ còn anh thôi là mãi mãi xa vời. Mùa tàn úa trên cây, lá khô rụng rơi dưới hiên căn nhà cổ. Nỗi nhớ có bao giờ theo lá rụng rơi, rồi trở lại cùng em với một hình hài rất mới, cho ngày mai.

Ngày mai, mùa thu vẫn mỏng manh như sương, như khói. Em trở về khu vườn bí mật của riêng mình, lặng thinh giữa bao lời dụ ngọt của ong, bướm và hoa. Khép lại những yêu thương, khu vườn sẽ không còn mở cửa… ? Và mùa thu… có còn ghé qua đây?

Yên Vũ

Người Đăng Bài :