News Ticker

Nắng lên rực rỡ – cùng ngàn mây

   
    Hay!

Sài Gòn vào mùa nắng và gió. Tóc em hanh hao nhuộm mật nắng vàng rượi. Lâu lắm rồi, em mới chạm mặt bình yên!

Từng ấy thời gian trôi, từng ấy thời gian không anh bên cạnh, em vẫn sống tốt, vẫn làm ổn, và vẫn theo đuổi đam mê từng ngày. Anh biết không, em đã nghĩ, vắng anh, mặt trời trong em sẽ tắt. Vắng anh, cuộc sống em sẽ mất đi tiếng cười, nhưng không phải, anh ạ!

Mây lững thững theo gió trôi về ngàn xa… Anh cũng đã theo ai đi xa lắm rồi. Chỉ mình em còn đứng lại, hoài ngoái đầu, ngắm nhìn về hằng ha kỉ niệm. Mùa mưa qua, mùa nắng tới, dẫu em có ủ ê, buồn chán đến nhường nào, nắng vẫn có cách hong khô và làm em thức tỉnh. Để rồi hôm nay, khi em đứng đây, ngước nhìn lên bầu trời, trong nắng vàng mật óng, em vô thức, không còn nghĩ về anh, không còn hoài niệm em, của những ngày đã cũ.

Em cũng biết, người từ lâu, đã không còn tồn tại trong cuộc sống của em love

Hóa ra, lâu nay, em nhớ anh chỉ như 1 thói quen, thói quen ngược trái tim mình. Hóa ra, lâu nay, em nghĩ về quá khứ có anh, để lấp đầy khoảng trống chơi với bên em, ở hiện tại… Hóa ra, lâu nay, em như chìm trong giấc mộng, giấc mộng chờ mong anh đến, gõ cửa, đặt một nụ hôn thức tỉnh em…

Để rồi hôm nay đây, trong khoảnh khắc nắng gió và những hanh hao đánh thức em, thì những thói quen đó, cũng bỏ em đi mất, để lại một trái tim trống hoác, một khoảng không trống hoác, mà em không biết làm sao để lấp đầy.

Em hoang mang quá, em của khoảnh khắc trước, sao xa lạ đến mơ hồ, em không tin được, từng ấy kỉ niệm buồn vui, từng ấy nước mắt và nụ cười – với anh, lại có thể bỏ em đi.

Ngần ấy thời gian, em xa lạ, với 1 em ở trong gương – trước mặt. Nụ cười, ánh mắt, lạ lẫm đến mức em hoài nghi, là em đang sống hay chỉ là bản ngã trong em đang tồn tại?

Nắng đã thức tỉnh em, nhưng liệu, chút gió hanh hao đó, có lấp đầy được trái tim em không? Khi mà niềm tin đã vỡ vụn, chút dũng khí yêu thương cũng đã không còn. Anh cũng biết mà, người ta càng lớn, dũng khí tin yêu một người, càng bé lại.

Em biết, quãng đường phía trước còn dài và rộng lắm. Em cũng biết, người từ lâu, đã không còn tồn tại trong cuộc sống của em. Và từ lâu, người đã cho em vào ngăn kéo của quá khứ, phủ lên một lớp bụi dày. Em cũng biết, rồi đây, sẽ có một người đến, yêu thương, che chở cho em, người mà thực sự thuộc về em ấy.

Nhưng biết phải làm sao đây? Làm sao em lại có thể tin yêu thêm một lần nữa sau những đổ vỡ, làm sao em có thể nhặt nhạnh lại chút dũng khí yêu thương người sau từng đó tổn thương?

   Zagirl.com – Loan Nguyen

Người Đăng Bài :