News Ticker

Mưa đầu mùa

   
    Hay!

Chiều nay facebook tràn những stt về mưa đầu mùa. Cái gì ban đầu đều là đẹp nhất, và mưa đầu mùa cũng vậy. Giữa những tháng ngày oi bức, mặt trời như chảo lửa, hun nóng tất thảy mọi thứ trên đường đi của nó. Thì những hạt mưa rơi xuống, quý giá biết nhường nào.

Mưa, rửa sạch không khí, tắm mát cho những hàng cây, gột sạch những con đường, và cũng làm thanh mát tâm hồn của người.

Mua-mat-tam-hon

Chiều nay mưa, nên chiều nay em nhớ anh ghê gớm, người yêu cũ ạ. Đã lâu lắm rồi em mới nhắc đến anh, đã lâu lắm rồi em mới nhớ anh nhiều như thế. Cũng đã lâu lắm rồi, em mới thốt lên cái danh xưng người – yêu –cũ.

Người ta yêu khoảnh khắc những hạt mưa đầu tiên của mùa rơi xuống. Liệu có nhiều bằng thứ tình cảm em trút hết tim mình ra để yêu tình đầu, là anh không?

Vô duyên quá phải không anh? Chiều nay mưa, nỗi nhớ anh ùa về cũng hệt như cơn mưa đầu cho mùa hạ nóng rực ấy. Bấy lâu nay, em bỏ quên anh, bỏ quên kỉ niệm, bỏ quên nỗi nhớ sau tất cả những nhọc nhằn, mệt nhoài của mưu sinh, của cuộc sống. Em những tưởng, thời gian có thể xóa nhòa tất cả, hóa ra, cái tất cả đó, chỉ trốn sau bức tường, em tự xây bằng nỗi đau, bằng những bận rộn và mệt mỏi. Để rồi hôm nay, mưa, xóa tan mọi vách ngăn và rào cản, để cái tất cả ấy, ồ ạt ủa về, bủa vây, phủ kín lấy tim em, tâm trí em. Em nhớ anh đến vô cùng, người yêu cũ ạ!

Sài Gòn, chỗ em đứng, trời mưa. Chỗ anh đứng, liệu trời có mưa? Sài Gòn rộng đến thế mà, rộng đến mức, từng ấy ngày tháng trôi qua, chưa một lần cho ta trùng phùng nhau. Chưa một lần chạm mặt.

Mỗi lần đi qua con phố cũ, em có thói quen ngoái đầu, biết đâu, anh cũng hoài nhớ về một thời như em đang hoài nhớ.

Mỗi lần ngồi quán cũ, tim em rộn ràng, ánh mắt chốc chốc lại liếc về phía cánh cửa, biết đâu, có những ngày, cái danh xưng người yêu cũ, trong anh, là em, trỗi dậy, để anh tìm đến góc quán quen. Như em đã từng.

Mỗi lần thấy dáng hình quen thuộc chạy qua mình, em cố vặn ra, chạy thật nhanh, đuổi theo? Là bóng dáng gần giống với anh? Hay chỉ là ảo ảnh? Hay chỉ do em tưởng tượng? Hay chỉ là thành hình của nỗi nhớ?

Mua-dau-mua

Để rồi sau tất cả, tim em như một lần nữa rơi xuống vực sâu. Anh như cá lớn, bơi ra sông hòa vào biển, còn nhớ gì cái hồ chật chội, tù túng, là em.

Hôm nay mưa, để lòng hồ gợn sóng, gợn lên nỗi đau Cá bỏ lại.

Hôm nay mưa, gợn lên vết thương lòng trong em, anh bỏ lại, cũng trong một ngày mưa.

Đến bao giờ, với em, mưa thực sự mát làn? Đến bao giờ, với em, mưa không còn là ám ảnh của nỗi đau thương và nước mắt? Đến bao giờ hả anh?

Zagirl.com – Loan Nguyen

Người Đăng Bài :