News Ticker

Em sẽ vẫn chờ một mùa thu cho riêng em và… anh!

   
    Hay!

Tháng Chín là những ngày nắng vàng ươm trên đồng lúa chín, êm đềm, lung linh chiếu sáng dòng sông xanh. Lá thắm trên cây dần phai màu, con đường gió mơn man và bình yên kì lạ. Hoa sữa vẫn còn chưa thành nụ mà đã nghe đâu đó chút hương nồng của hồi ức, của kỷ niệm về những mùa thu không thể nào quên. Em ngồi đây, bên hiên nhà thoảng đưa mùi hương nguyệt quế. Dễ dàng thả trôi mình vào đám mây trắng bồng bềnh mộng mơ về một sớm mai dịu nhẹ. Sẽ không còn muộn phiền che giấu nụ cười tươi. Để mỗi khi hoàng hôn buông xuống trong sắc đỏ của mặt trời, trong sắc tím của màu mây sẽ không còn nặng nề suy tư, trăn trở.   mùa thu, tình yêu, cô gái, tâm sự, blog

Tháng Chín vừa qua, ngỡ như là gần và xa quá. Mùa thu đi một nửa mà cảm xúc hoài thu cứ lưu luyến quay về. Thế mới biết cái huyền diệu, dịu dàng của tình thu. Đêm nay ánh trăng lưỡi liềm chênh chếch bên trời đêm như không đủ chiếu sáng những bông hoa hồng vàng lặng lẽ. Những đóa hồng của mùa thu dìu dịu nhớ một mùa trăng.

Đóa quỳnh cuối mùa vẫn âm thầm nở trong đêm dù chẳng có cơn mưa nào rộn ràng báo trước. Ngày đã tắt bên dòng sông, gió chở trăng rong chơi miền nhân gian bàng bạc nỗi buồn sâu lắng. Đàn dế phiêu du hẳn đang đi tìm nơi trú ngụ. Bản nhạc ngọt ngào, thánh thót vẫn  như còn thiếu tiếng vĩ cầm cao vút mênh mang.

Tháng Mười nhón bước chân sang, mùa thu được tô thêm nhiều sắc màu tàn úa. Những chiếc lá bàng đỏ chần chờ trên cây sẽ rụng, bay một ngày nhiều gió. Heo may lạnh dần thổi vào phố triền miên. Con đường lá vàng xào xạc bước chân. Nheo mày vẽ bức thu vàng mùa hỡi. Cho những ngày rơi nhanh, rơi nhanh…

Ánh đèn neon vàng vọt cuối trời chiều. Cánh đồng hoang liêu rạ ngả nghiêng, ngơ ngác. Dòng sông hát lời tĩnh ru, trăng đằm thắm vơi đầy, sóng sánh. Đêm vùi say trong tiếng gió vi vu. Nơi đỉnh đồi xa cỏ lau dần đơm nụ, đợi đông về trắng xóa một mùa hoa. Và mùa thu sẽ nói lời từ tạ trên vạt cúc vàng sầu héo, xác xơ.

em-se-van-cho-mot-mua-thu-cho-rieng-em-va-anh, tâm sự, tình yêu, cô gái, blog

Đâu rồi những xanh tươi? Khu rừng dần trơ trụi lá. Hoa sẽ tàn, mặt trời sẽ ngủ quên. Ánh nắng sẽ không còn mỗi ngày vàng ươm tỏa sáng. Bầu trời sẽ không còn màu xanh và mọi thứ trở nên già nua, cũ kĩ. Cảnh vật đìu hiu, quạnh quẽ chim vào giấc ngủ dài băng giá. Nhưng đó là việc của ngày mai, ngày mùa thu qua hết tháng Mười.

Còn giờ đây em sẽ vẫn đi trong hương nồng quen thuộc của hàng cây hoa sữa trắng ngập tràn. Em sẽ vẫn một mình lang thang trong những buổi chiều vàng ngắm dòng sông phẳng lặng. Em sẽ vẫn ngồi bên hiên nhà nhìn những đàn chim thiên di bay về miền xa thẳm. Em sẽ vẫn chờ một mùa thu cho riêng em và… anh!

Yên Vũ

Người Đăng Bài :