News Ticker

Đi đâu cho hết một chiều tương tư

   
    Hay!

Nếu mai này người đi còn ta ở lại. Thế giới này u buồn trống trải đến tận ngàn sau. Khi đời vắng nhau. Tương tư bao nỗi cho chiều bâng khuâng.

Ngày tháng cũ đã sắp cạn. Đời như sông lúc cạn lúc đầy. Trong ngày vui còn thấp thoáng nỗi buồn. Buồn vui như sông vẫn âm thầm lặng lẽ chảy. Ta biết đi đâu cho hết một chiều tương tư. Có phải hay là ta đi chưa hết một chiều đang qua? Vì gió đông lạnh hay vì bàn tay còn thiếu hơi ấm của một bàn tay. Ước gì ta gom được hết gió phong lưu ngoài trời xa và mong cho một ngày mưa không có nhiều nước. Để lối em về không ướt át làm vướng bận bước chân đi.

Người ơi! Ta muốn đón lấy muôn vạn ánh sắc màu của ánh hoàng hôn chiều sắp buông xuống. Có một chiều ta chếnh choáng say trong nỗi nhớ chênh vênh. Một niềm nhớ đã xa mà sao lòng ta vẫn còn lưu luyến mãi. Có phải ta đang say, ta mãi say hoài trong cõi mê?

cô gái, tương tư

Một chiều đi rất chậm. Bên bờ sông vắng ta lặng lẽ ngắm nhìn từng giọt cà phê vô tình giọt xuống làm đắng cả một chiều mênh mông?

Nắng vẫn hờ hững tàn rơi trên từng con sóng nhỏ của dòng sông đời, hơi sương lạnh của đêm Sài Gòn vẫn còn đâu đó xa lắm. Ta vụng về hay quá từng trải với những cơn mê. Ta muốn đi đó lạc thật xa cõi mê này… Như ai đó có nói rằng:

“Sau chiều luôn có bóng hoàng hôn rơi.

Sau yêu sao không có bóng hình người tôi yêu?”

Có phải chăng ta đi chưa hết chiều mong nhớ. Hay ta mãi đợi chờ một hình bóng hão huyền nào đó trong cõi mênh mông của dòng đời xuôi ngược? Khi tình yêu chưa đủ lớn để kết nên cuộc tình đầy hương vị ngọt ngào nồng say. Người đó ta đây mà cuộc tình thì ở tận phương trời nào?

Ta biết hờn dỗi vu vơ kia chỉ nhấn chìm sâu hơn cuộc tình vào tận đáy tuyệt vọng. Người nhớ ta mong nhưng lòng không dám trải rộng. Để vô tình cơn gió chiều đông làm buốt giá cả hai tâm hồn. Nếu mai này người đi còn ta ở lại. Thế giới này u buồn trống trải đến tận ngàn sau. Khi đời vắng nhau. Tương tư bao nỗi cho chiều bâng khuâng.

Phanthilan2

Người Đăng Bài :