News Ticker

Công chúa của tôi!

   
    Hay!

Hôm nay, em khóc, em òa nức nở giữa  quán cà phê đông người, tựa vào vài tôi, đôi vai gầy em run lên. Tôi không biết, phải đau đớn, tổn thương đến mức nào, con người ta mới bỏ qua những ánh nhìn, bỏ qua sự tự tôn, để mặc cơn nức nở như thế?

kieu-sa-20

Em vừa bước qua tuổi hai mươi. Hai mươi năm em hạnh phúc, vui vẻ trong bức tường thành an toàn ba mẹ xây cho em. Hai mươi năm, chưa từng một lần vấp ngã và thất bại. Tôi và bao người, ngưỡng mộ em, được sống một cuộc sống an nhàn, vô âu, vô lo, âu, cũng là một hạnh phúc. Cuộc đời em như hoàn mĩ hơn, khi em biết yêu, yêu một chàng trai chung trường. Yêu một người có năng lực, biết quan tâm và chăm sóc cô công chúa là em. Những tưởng, chuyện cổ tích sẽ bước ra đời thật, hoàng tử và công chúa sẽ bên nhau trọn đời. Nhưng ngờ đâu, truyện cổ tích cũng có phù thủy. Và mụ phù thủy độc ác cướp mất hoàng tử của em, cướp mất những yêu thương và trong trẻo nhất của em, bỏ mặc em trong mớ bùi nhùi kỉ niệm, thứ mà có trăm ngàn lần buông cũng không rơi, trăm ngàn lần xóa cũng không hết được.

Ngày người đó mất, em lặng lẽ mím môi, cụp đôi mắt đầy tơ máu xuống, phụ thu xếp việc này, việc nọ. Gia đình, bạn bè thương cho người đó một, lại lo cho em mười. Bởi làm gì có chuyện cổ tích nào, hoàng tử ra đi khi công chúa vừa mới biết màu của hạnh phúc.

Em cứ mạnh mẽ với trời, với đời như thế. Em vẫn cứ kiêu sa, tự tin trước mọi ánh nhìn, thương thật có, thương hại có của người đời như thế. Để rồi hôm nay, em gục lên vai tôi, em khóc. Tôi biết, em đã đến giới hạn của chính mình. Em vẫn khờ như thế.

Em tỏ ra mạnh mẽ để người đó an lòng mà nhắm mắt. Em tỏ ra mạnh mẽ để tóc mẹ bớt bạc, trán ba bớt nhăn… Em tỏ ra mạnh mẽ như thế, vì bạn bè em, cũng đã đủ mất mát, đau thương rồi. Đến tận cùng của nỗi đau, em vẫn cứ gai gốc và mạnh mẽ, để nghĩ cho người này, lo cho người kia, mà em quên mất, phải lo lắng cho trái tim mình, bản thân mình.

Nghe nói em không bỏ bữa, đèn phòng tắt đúng giờ, nhưng sao, đôi tay em, đôi vai em lại trở gầy và xanh xao đến thế? Có mấy ai cầm nổi lòng mình khi thấy em cố đi về trong những ngày như hôm nay?

Em ạ, cứ khóc đi, cứ khóc hết đi, những tủi hờn, đớn đau của bấy lâu, em hãy để nước mắt cuốn đi hết.

Nước mắt có thể mặn chát, nhưng rồi rửa mặt, ngủ một giấc, em sẽ bình yên. Cứ chất chứa trong lòng hoài, tôi sợ, nó sẽ vón cục, ăn mòn trái tim em, tâm hồn em mất thôi. Để rồi em không còn là em nữa.
À, mà không, từ lúc nghe tin đó, thấy em như thế, tôi đã biết, mình mất một nửa em rồi. Vậy nên, gắng gượng giữ một nửa của em còn lại, dù có phải lấy hết trái tim mình, linh hồn mình ra thay thế, tôi cũng an lòng.

Em ạ, vòng tay tôi có thể không đủ ấm áp, không đủ chờ mong như vòng tay người đó, nhưng ít nhất, nó an toàn, nó chứa đầy tình yêu tôi dành cho em. Nhưng tôi nguyện yêu em hết đời này mà không cho em muốn, bởi tôi sợ, chính tay tôi lấy đi một nửa còn lại của em.

Quán đã vãn người, trời đã vãn nắng, phố dần lên đèn…Mà vai em vẫn run lên như thế, tiếng nấc nghẹn như thể có hàng ngàn tấn đá đang ghì chặt lòng em, không cho em thoát ra như thế. Vậy mà, khoảnh khắc em ngẩng mặt lên, ánh mắt em chạm mắt tôi, em lại trao tôi một nụ cười buồn. Hóa ra, trong lòng em, tôi có vị trí quan trọng như thế? Quan trọng đến mức, em mặc đôi mắt sức mọng, đôi môi in hằn vết răng và đỏ máu, mặc gương mặt ướt đẫm như hoa ướt sương đêm, để nở nụ , cho lòng tôi an?

Nhưng em biết không, khoảnh khắc em cười với tôi đó, tất cả trong tôi đổ sập, và vỡ vụn. Và tôi tin, em, mãi là một nàng công chúa trong cổ tích, và mãi hạnh phúc sống cùng hoàng tử trong tòa lâu đài. Nơi mà em vĩnh viễn khép cửa, chỉ mình em với niềm hạnh phúc riêng… Chú lính gác như tôi, ngàn năm, chỉ biết nhìn vào cánh cửa khép kín, để yêu thương và lo lắng cho em thôi!

An yên nhé, công chúa của tôi!

Zagirl.com – Loan Nguyen

Người Đăng Bài :