Cậu sẽ còn quay lại, đúng không? | Zagirl.com
News Ticker

Cậu sẽ còn quay lại, đúng không?

   
    Hay!

Cà phê đắng và mưa, “Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lần…”

Cầm thả sâu người vào chiếc ghế mây, nhấm nháp tách cà phê cùng bản Kiss the rain ngọt ngào. Chiều mưa. Quán không khách. Nhưng trên cương vị cô chủ quán, Cầm chẳng lấy gì làm buồn cho việc làm ăn những lúc quá rảnh rỗi thế này. Trái lại, cô tận hưởng đặc ân ngày mưa một cách thoải mái và nhàn tàn, tựa chú mèo lười cuộn người bên cửa sổ ngắm mưa rơi. Cầm yêu cái cách những hạt mưa phủi sạch bụi trên màu xanh của những tán cây, yêu tiếng mưa gõ nhịp trên mái trúc như một khúc nhạc đệm ngọt ngào của tự nhiên, như cái tên của cô – Thiên Cầm.ca-phe-dang-va-mua(2)

              Hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp một trong những trường Đại học hàng đầu cả nước về kinh tế với tấm bằng giỏi, trong khi bạn bè đua nhau tranh giành những vị trí ở công ty này, tập đoàn kia, Cầm mở một quán cafe nhỏ bằng số tiền làm thêm, học bổng dành dụm của bốn năm Đại học. “Cafe Đắng” – cái tên nghe là lạ cùng với những mái hiên trúc, những bàn ghế mây, những tán cây xanh mướt yên bình đã thu hút rất nhiều người đến quán của cô. Đặc biệt nhất của Cafe Đắng là sự xuất hiện của một bục tròn ở giữa quán – nơi cô chủ trẻ đã đặt một số nhạc cụ: guita, piano, sáo, violon, harmonica cho khách hàng thể hiện tài năng, nếu muốn. Hai mươi ba tuổi, Cầm có một sự nghiệp nhỏ do tự tay cô tạo dựng mà cô có thể tự hào, một cuộc sống cũng có thể coi là đầy đủ, nhẹ nhàng. Vậy nên cô hoàn toàn xứng đáng được thưởng cho bản thân những chiều thanh thản cùng mưa, cafe và âm nhạc, quên đi thời gian, không gian,… quên tất cả để thư giãn như chiều nay.

              Khi bản Kiss the rain kết thúc , một thanh âm ấm áp vọng vào tai Cầm xen lẫn trong tiếng mưa rơi:

              -Xin lỗi, nhưng bạn lấy cho tôi một tách cafe đen không đường nhé?

              Cầm ngẩng đầu lên, nheo mắt lại để làm quen với ánh sáng từ khung cửa mới được mở ra. Chàng trai vừa bước vào từ vùng sáng khiến cô không thể nhìn rõ gương mặt, chỉ có dáng người dong dỏng và chiếc áo khoác màu cafe sữa nổi bật trên nền sáng và màn mưa trắng xóa bên ngoài. Như ánh hào quang của một thiên thần.

              Đặt ly cafe nóng trước mặt chàng trai, Cầm nở một nụ cười hối lỗi:

              -Xin lỗi đã để quý khách phải đợi!

              -Không có gì. Có lẽ tôi mới là người phá hỏng giấc ngủ của bạn? – Nụ cười tinh nghịch của chàng trai đan vào ca khúc Rhythm of the rain. Lấp lánh. – Bạn ngồi xuống đây nhé?

              Vị khách chỉ tay vào chiếc ghế đối diện và ngước mắt nhìn Cầm, bắt gặp cái nhìn ngơ ngác và bối rối của cô chủ trẻ, vội nói thêm:

              -Dù sao cũng không có khách đúng không?

              Giữ chặt ly cafe sữa trong tay, Cầm yên lặng nhìn vị khách lạ lùng đang thoải mái thả mình theo giai điệu bài hát mà bỗng nảy ra ý nghĩ : nhìn cảnh này thì có vẻ bản thân cô mới thực sự giống một nữ khách hàng rụt rè trước anh chủ quán đẹp trai. Ý nghĩ xẹt qua đó làm cô mỉm cười.

              -Mặt tôi dính gì sao?

              Cầm lắc đầu, hất nhẹ những lọn tóc lòa xòa bên vai về phía sau:

              -Chỉ là thấy bạn rất đẹp trai!

              -Không đùa chứ? – Chàng trai bật cười, xoay chiếc tách giữa những ngón tay khéo léo như một ảo thuật gia.

              -Không, mình đùa đấy!

              Cả hai bật cười cùng lúc, không khí gượng gạo giữa hai người lạ thoáng chốc bị xua tan giữa những tiếng mưa nhịp nhàng:

              -Tôi tên Phong.

              -Thiên Cầm – Cầm đặt bàn tay vào bàn tay đang chờ đợi trước mặt mình.

              -Chưa bao giờ tôi thấy cơn mưa đầu đông nào dai dẳng như thế này – Ánh mắt xa xăm của chàng trai đổ vào làn mưa trắng xóa, những cơn gió lùa nhẹ sợi khói mỏng manh trên miệng tách cafe, mơ hồ vẽ vào không trung vòng xoáy lạ lùng. Cầm cau mày. Ánh nhìn này nhắc với cô cái gì đó của một kí ức cô không muốn gợi về.ca-phe-dang-va-mua(1)

              Phong đứng dậy, chầm chậm đi tới bên giàn đĩa, xoay lại nhìn cô:

              -Tôi chọn một đĩa khác được chứ?

              Ngả người vào ghế, Cầm nở nụ cười thay cho lời đồng ý. Phong chăm chú lựa chọn một hồi rồi lấy một chiếc thả vào đầu đĩa, chầm chậm quay lại ghế ngồi. Bản acoustic bài As long as you love me trên guita mà cô tự thu lại và chép ra đĩa vài tháng trước. Cầm ngoảnh mặt nhìn mưa, thầm hỏi tại sao giữa bao nhiêu đĩa trên giá, cậu ta lại chọn đúng nó.

              -Là cậu tự thu đúng không? Đừng chối, tôi đoán được mà. Cậu chơi guita rất hay.

              -Cảm ơn!

              -Cậu biết chơi dương cầm chứ?

              Cả cơ thể Cầm sững lại. Trong một giây, cô định nói không, nhưng những gì cô trả lời lại khiến cô ngạc nhiên:

              -Tôi đã từng, nhưng tới năm lớp mười thì không còn chơi nữa.

              -Tại sao? – Đôi mắt nâu của người con trai xoáy vào mắt cô ánh nhìn dò hỏi.

              Hít một hơi sâu, Cầm thở dài, lắc đầu:

              -Đã là chuyện của quá khứ rồi!

              Đưa mắt ra làn mưa, Phong thả sâu mình hơn vào chiếc ghế, rồi đột ngột đứng dậy, rảo bước đến bên cạnh chiếc piano, kéo ghế ngồi xuống. Cậu căn nhịp rất chuẩn, rồi lướt những ngón tay trên phím đàn, hòa cùng với tiếng guita đang phát ra từ đầu đĩa. Một bản hòa tấu tuyệt vời!

              Cầm nhận ra những ngón tay của mình đang bấu chặt lấy thành ghế, trắng bệch và lạnh buốt.ca-phe-dang-va-mua(3)

              Và quá khứ, chẳng nghe theo ý cô, cứ thế tràn về. Như một cơn sóng thần.

              … Trong làn mưa trắng, tiếng dương cầm réo rắt vang lên trên tầng hai một tòa nhà năm tầng. Dưới cổng, một đôi mắt nâu ẩn dưới tán lá, lắng nghe những giai điệu thần kì. Và rồi tiếng đàn ngừng lại, cô bé lớp chín chạy ra ban công, tình cờ phát hiện một cậu bạn ướt nhẹp bên cổng đang cố kiễng chân nhìn vào tìm hiểu nguyên nhân tiếng đàn ngừng là vì sao…

              Cô dạy cậu chơi đàn bằng tất cả nhiệt tình. Cậu học đàn bằng toàn bộ say mê. Cô có một người bạn, lần đầu tiên, từ khi cô sinh ra tới bây giờ.

              Cậu – cậu bé mồ côi, lớp chín đã phải bỏ học tự kiếm tiền nuôi thân. Cô – cô bé sinh ra trong gia đình giàu có, cha giám đốc, mẹ bác sĩ, tối ngày một mình trong căn nhà rộng lớn chỉ có thể làm bạn với cây đàn. Từ sau hôm gặp nhau đó, khi không có bố mẹ cô ở nhà, cô được nghỉ học, cậu cũng nghỉ làm, tới và học chơi đàn. Cho đến khi…

              Bố cô về khi hai người đang tập đánh đôi trên cùng một cây đàn. Cô nhận một cái tát như trời giáng. Cậu nhận lấy hàng nghìn lời lăng nhục về gia thế, về đạo đức,…. Không chấp nhận thanh minh hay giải thích.

              Cô vẫn nhớ như in cảnh cậu chạy khỏi nhà cô dưới làn mưa trắng xóa. Bản hòa tấu đầu tiên dang dở. Hôm sau cậu không đến. Rồi hôm sau, và hôm sau nữa,…

              Năm ấy cô học lớp mười.

              Từ ấy về sau, cô hoàn toàn không còn nghe bất kì tin tức gì về cậu.

              Từ ấy về sau, cô không đụng tới phím piano…

              Không chơi đàn – đó là một cái giá quá đắt. Cô vốn chỉ có cậu và cây đàn làm bạn. Nhưng cô đã mất cả hai. Chỉ vì mỗi lần động tay vào phím đàn, cô lại nhớ tới người bạn duy nhất của mình – cũng là người đầu tiên bị bố mình lăng nhục.

              Một cơn gió mạnh hất giọt mưa lạc vào tay Cầm lạnh buốt. Cô chới với đứng dậy, nhận ra tiếng nhạc đã dừng từ lúc nào, chàng trai mặc áo khoác cafe sữa cũng đã rời đi khi nào không hay. Lau sạch đôi mắt ướt nhòe, cô nhận ra tờ năm mươi nghìn gấp đôi đặt dưới tách cafe. Bật cười đau xót, Cầm nói thành tiếng trong nước mắt:

              -Cậu lại đến và đi trong một ngày mưa! ca-phe-dang-va-mua(4)

              Đáng lẽ cô nên nhận ra người bạn duy nhất của mình ngay khi cậu bước vào. Đáng nhẽ cô nên để ý khi đứng dậy tiến tới chiếc piano, cậu đã khéo léo đặt tờ tiền dưới chiếc cốc. Giọng bố cô từ bảy năm trước vọng về rõ mồn một bên tai: “Cậu muốn gì? Là tiền, tiền phải không tên vô học? Đây, tiền đây, cầm lấy và tránh xa con gái tôi ra”. Những tờ tiền bay lả tả giữa nhà khi bố cô rút ví ra một nắm tiền ném vào mặt cậu khiến cô mãi về sau này vẫn thấy sợ việc phải nhận tiền từ bố. Cô cố gắng kiếm học bổng, cô đánh guita ở các quán cafe hoặc nhà hàng, cô làm gia sư, cô dạy đàn cho trẻ em, cô phát tờ rơi, làm nhân viên tiếp thị,…, cô làm tất cả để không phải nhận tiền từ ông… Vậy mà giờ đây, sau tất cả những gì ám ảnh Cầm suốt bảy năm trời nay, sau tất cả những dằn vặt cô phải chịu đựng về nỗi sỉ nhục cha cô đã gây ra cho bạn mình, cậu – người bạn duy nhất suốt thời ấu thơ của cô trở về, đàn một khúc nhạc, rồi trả tiền cho cô như bao người khách lạ khác trả tiền cafe cho chủ quán, và lại đi như vậy sao?

              Ly cafe đen của cậu vẫn còn một nửa. Không hiểu nghĩ gì, cô nhấc nó lên, nhấp thử một ngụm. Đắng. Và lạnh ngắt.

              “Cậu sẽ còn quay lại đúng không Phong?” – Cầm tự hỏi, ấn một đĩa nhạc vào đầu phát rồi quay lại chiếc ghế nhấm nháp nốt nửa tách cafe đen giữa tiếng mưa rơi. Tiếng hát nhẹ nhàng lan tỏa khắp quán. Ca khúc “Cà phê đắng và mưa”.

Tiêu Dao

Người Đăng Bài :