News Ticker

Buông tay anh ra

   
    Hay!

Em buông tay và anh cũng buông tay, đau khổ hơn nữa là anh đã nắm lấy một bàn tay khác.

Anh à! Trời đã sang đông rồi, những ngày này thật lạnh, cái lạnh năm nay còn tê tái hơn những năm trước vì em chẳng có anh bên cạnh nữa! Chẳng biết anh có chịu mang áo ấm trước khi ra đường không? Chẳng biết là khi mang áo ấm rồi anh có chịu kéo phẹc mơ tuya lên cao không? Em nhớ anh ghét mang áo ấm lắm, mà nếu có mang thì cũng vì trời quá lạnh rồi, còn không anh chỉ mang vì em càu nhàu thôi. Chẳng biết anh có bị ho nhiều như năm trước không? Chẳng biết anh có hay đau nữa không? Anh có biết phải tự chăm sóc mình không? Những điều bình thường ấy chắc chắn em sẽ chẳng bao giờ biết được câu trả lời.

Anh à! Những ngày này em lại bị mất ngủ, cứ mỗi lần nhớ anh là em lại day dứt, lại buồn bã chẳng thể nào ngủ được.

Hơn một lần đi ngoài phố bất chợt nhìn thấy một ai đó giống anh, tim em lại đập rộn rã, nhưng chưa bao giờ là anh. Hơn một năm rồi em chẳng được nhìn thấy anh dù chỉ là thoáng qua. Dường như anh tránh tất cả những con đường mà em có thể sẽ đi qua phải không?

Hơn một lần em bấm số điện thoại của anh, nhìn một hồi lâu rồi em lại bấm xóa. Em chẳng dám gọi, em sợ nếu anh còn nhớ số anh sẽ tắt máy, và tệ hơn nữa nếu anh đã không còn nhớ gì anh sẽ nghe và sẽ hỏi ai vậy. Em sợ lắm!

Hơn một lần em ghé facebook anh, để biết được hôm nay có chuyện gì đã xảy ra với anh, rồi em out chẳng dám comment cho anh dù chỉ là một câu xã giao.

 blog-buong-tay-anh-ra fall

Hơn một lần em cố ý gửi những câu linh tinh vào facebook của anh, hồi hộp chờ anh reply, nhưng những lúc đó em chỉ nhận lại sự hụt hẫng, nhiều nhất của anh là một nút like lịch sự và chỉ vậy thôi!

Hơn một lần em nằm mơ thấy anh. Trong giấc mơ thật vui, anh đã nói anh nhớ em, nhưng tỉnh giấc em lại khóc vì điều đó chẳng bao giờ là thật nữa rồi.

Hơn một lần em lấy những quyển nhật kí chung của tụi mình, những tin nhắn anh gửi cho em đọc lại và thấy ngậm ngùi vô cùng.

Hơn một lần em ước mơ được ngồi sau lưng anh, hít hà mùi thơm dễ chịu của anh và cho hai bàn tay vào túi áo của anh. Lúc đó sao mà ấm áp thế.

Hơn một lần em mong tụi mình lại cùng được đi dạo lòng vòng trên mọi con phố, cùng nhau ngửi mùi hoa sữa thơm lựng, cùng nhau nhìn về một hướng, cùng nói một câu chuyện và cùng nhau cười.

Hơn một lần em thấy hối hận vì đã buông tay anh ra. Em cứ ngỡ như những lần trước, dù em có đẩy anh đi như thế nào, anh cũng sẽ quay lại và nắm tay em thật chặt. Nhưng lần này thì hết rồi, em buông tay và anh cũng buông tay, đau khổ hơn nữa là anh đã nắm lấy một bàn tay khác.

Hơn một lần em nghĩ về anh, nghĩ về những kỉ niệm của tụi mình và em thấy tiếc vì đã không biết giữ gìn, trân quý.

Và thật nhiều, thật nhiều hơn một lần em nhận ra…

Chỉ có anh là người em thật sự yêu.

Chỉ có anh làm em hạnh phúc đến mức em nhìn đâu cũng thấy cuộc sống một màu hồng.

Chỉ có anh làm làm em thấy buồn đến mức đau thắt con tim.

Chỉ là anh làm em mỉm cười một mình như đứa con nít

Chỉ có anh làm em khóc rưng rức vì nhớ

Chỉ có anh…

Chỉ có anh là người em yêu!

Ione.vnexpress

Người Đăng Bài :